vnexpress.net
Tôi bỏ chơi điện tử để trở thành kỹ sư công nghệ thông tin
Lúc tôi lên nhận huy chương vàng trong giải đấu DOTA ở
trường CNTT cũng là lúc tôi mới nhận thấy những cảnh trớ trêu. Người ta
ai cũng lên nhận học bổng, bằng khen, không thì giải bóng đá, bóng
chuyền, có mỗi nhóm tôi là lên nhận huy chương vì chơi game giỏi.
>Thi viết 'Ước mơ của tôi' trên VnExpress và iOne
Lúc nhỏ khi mẹ hỏi: “Sau này con ước mơ được làm gì?”,
tôi luôn láu lỉnh trả lời một cách máy móc như lời thầy cô dạy: “Một là
con sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người, hai là con sẽ học thật
giỏi để nghiên cứu khoa học tìm ra thuốc chữa bệnh AIDS cho mọi người,
hoặc là con sẽ tìm ra cái gì đó thật lớn lao để giúp ích cho nhân loại”.
Mẹ và tôi híp mắt cười, rồi tôi lại phóng như bay qua quán điện tử kế
bên để lại cho mẹ nụ cười xòa và bao suy nghĩ ngổn ngang.
Tôi là con út trong một gia đình lao động có năm anh
em. Ba mẹ cưới nhau từ thời chiến tranh cộng với sự thiếu kiến thức về
kế hoạch hóa gia đình, ba mẹ đã sinh ra năm anh em kháu khỉnh chúng tôi.
Vì thế cuộc sống nhọc nhằn vẫn luôn đeo bám gia đình.
Ba mẹ đã
làm rất nhiều việc để kiếm sống nuôi cả đám anh em tôi. Vốn là một thợ
may nhưng số tiền kiếm được quá ít ỏi khiến ba phải suy nghĩ nhiều. Ba
bắt đầu lăn xả vào sửa máy may thêm, tìm mối mua lại đồ second-hand rồi.
Rảnh lúc nào ba lại đem đồ đó ra chợ bán, không rảnh thì ba lại gọi anh
hai, chị ba đi bán.
Mẹ một tay nuôi con, một tay lo việc gia đình nhà
chồng. Lúc chị ba học lớp ba thì anh tư học mẫu giáo, còn anh năm thì
hơn một tuổi nhưng vì mẹ rất thương chúng tôi, công việc quần quật suốt
cả ngày, mẹ luôn vắt óc suy nghĩ để kiếm thêm tiền. Và rồi mẹ mở thêm
quán bi-da, công việc vừa nhẹ nhàng vừa đủ thời gian để mẹ chăm sóc anh
em chúng tôi.
 |
| Tôi quyết tâm bỏ điện tử để theo ngành công nghệ thông tin. Ảnh minh họa: Hoàng Hà. |
Những người đàng hoàng đến đánh bi-da ngày càng ít, số
nhiều là bọn anh chị ăn chơi lêu lỏng. Chúng cá cược tiền giờ và tiền
thuốc ngay cả khi không có tiền. Cả tin, mẹ đã ghi nợ đầy sổ, làm ăn
thua lỗ buộc mẹ đóng quán, nhưng ba mẹ đã không bao giờ bỏ cuộc.
Bỏ nghiệp bán đồ sô, ba bắt đầu làm thêm nghề sửa máy
nổ cho thuyền đánh cá ở xóm biển. Với sự tìm tòi không ngừng nghỉ, ba
bắt đầu vay vốn mở một xưởng nhỏ làm kem, ba thì chở kem trên chiếc xe
đạp cà tàng để bỏ mối cho mấy ông bán “cà rem”, mẹ chăm em và bán lẻ ở
nhà.
Nhiều năm sau, khi tủ kem bắt đầu phổ biến ở quê cũng
là lúc nghề bán “cà rem” đến số, những loại kem đủ màu, đủ kiểu, giá rẻ
của những công ty lớn bắt đầu thu hút trẻ con hơn. Những cây kem ống
trắng phủ sữa và hạt đậu phộng bị cạnh tranh dữ dội và dần dần trở thành
dĩ vãng. Mối sỉ mất, nghiệp làm kem ở nhà tôi bắt đầu lâm vào bờ phá
sản.
Cuộc sống thật không dễ dàng, và càng không dễ dàng
hơn khi ba mẹ lại quyết tâm cho đám anh em tôi đi học đến nơi đến chốn.
Nhìn năm anh em, nhìn những ánh mắt ngây thơ, ba mẹ không khỏi quặn
thắt. Được một số người chỉ dẫn, ba bắt đầu thế chấp sổ đỏ nhà, vay vốn
ngân hàng.
Vịnh Cam Ranh, vùng biển được thiên nhiên ưu đãi, khí
hậu nắng ấm quanh năm, nơi tàu bè đánh cá hoạt động tấp nập, sớm bắt
được tình hình, ba phát triển máy kem thành máy làm đá. Chị ba cũng phụ
giúp mẹ bán lẻ và trông em.
Lúc này tôi khoảng năm tuổi, là út tôi được cưng chiều
hết mực, phần ngon phần nhiều là cả nhà nhường cho tôi hết, tôi vừa học
vừa chơi thỏa thuê. Là một đứa trẻ tinh nghịch và háu ăn, tôi cũng có
những lần nhõng nhẽo đòi hỏi nhiều thứ.
Một đêm nọ, lúc mẹ đang
tính tiền, vừa nghe chú bánh bao dạo rao bánh bao nóng hổi đây, tôi liền
chèo chẹo đòi mẹ cho tiền mua, mặc cho mẹ giải thích: “Con mới ăn cơm
xong thì không nên ăn vặt, tiền mẹ đang tính là tiền của người ta không
phải của mẹ”.
Rốt cuộc mẹ cũng thua tôi, mẹ cười gượng rồi đưa
cho tôi hai trăm đồng và bảo: “Ra kêu chú, bán cho con hai trăm bánh bao
“ngó”. Tôi hí hửng, chạy vèo ra nói y như lời mẹ, tôi giương mắt ếch
tròn xoe nhìn chú, tự hỏi sao chú lại lâu thế.
Ngấu nghiến cái
bánh bao nhân dừa thơm phức ngon lành, tôi vui vẻ vô cùng. Sau này lớn
lên tôi mới kịp hiểu ra: Mẹ và chú dù không gặp trước mà đã lừa một cách
ngoạn mục để tôi hãy còn sự trong trắng, thơ ngây. Hồi đó cái bánh bao
không nhân bèo nhất cũng đã là năm trăm đồng rồi.
Nhưng khổ nỗi chiếc máy đá chạy từ máy nổ công suất
thấp, tiền dầu chạy, tiền sửa chữa máy móc vượt quá xa tổng tiền bán đá
thu hàng tháng khiến ba mẹ phải hứng chịu cảnh nợ nần chồng chất. Càng
khó khăn ba mẹ lại càng táo bạo hơn, ba quyết vay nóng để trả hết tiền
vay ngân hàng, rồi vay lại tiền ngân hàng với số tiền lớn hơn.
Số
tiền vay ba bắt đầu đổ vào thay thế dàn máy làm lạnh mới chạy bằng
điện, công suất máy thay đổi rõ rệt, hiệu suất kinh doanh khá hơn, nghề
nuôi tôm sú bắt đầu rộ lên. Ba mua đất biển rồi ủi đìa lên từ vốn nóng,
ba nghĩ chỉ có trúng tôm mới đủ tiền trả vốn nóng. Trời không phụ lòng
ba, đợt đầu ba đã trúng nên trả dứt điểm được cảnh lãi mẹ đẻ lãi con và
một ít lãi ngân hàng.
Cuộc sống lại thử thách gia đình chúng tôi lần nữa,
hàng trăm hộ gia đình nuôi tôm một cách tự phát, thiếu hoạch định, giám
sát của chính quyền dẫn đến môi trường biển bị ô nhiễm nặng. Một hộ bị
dịch bệnh thì thải tràn lan, không báo trước làm cả chục hộ cũng đi
theo. Thuốc kháng sinh được rải vô tội vạ dẫn đến càng ngày dịch bệnh
càng khó trị, không lường trước. Gia đình tôi cũng không ngoại lệ, đến
thời kỳ nuôi tôm thật khó khăn, thua lỗ nặng nề, nợ lại càng thêm nợ.
Trong khi ba mẹ đang vùi đầu vào kiếm tiền, tôi lại
giữ mãi sự ngây ngô ham chơi, điện tử đã giúp tôi khỏa lấp những thiếu
thốn về tinh thần. Trong thế giới game tôi trở thành một siêu anh hùng,
được bằng hữu kính nể, tôi tha hồ trổ tài thắng thua bằng những tính
toán chi ly. Trí tưởng tượng của tôi được thỏa thuê.
Ba đã sớm
phát hiện ra những cuộc cày game thâu đêm của tôi, cả nhà cấm tôi chơi
game. Ba luôn nói như đinh đóng cột rằng quyết tâm là làm được hết nhưng
ngựa vẫn quen đường cũ, không biết bao nhiêu lời hứa lần cuối của tôi
đã cuốn trôi qua cuống họng. Năm mười hai là năm tôi bị đánh nhiều nhất,
mỗi lần bắt được tôi từ quán game về, ba dùng roi tre quất tới tấp.
Tôi
không khóc vì biết mình sẽ bị phạt nếu tái phạm, những giăm tre nát ra
và cắm vào chân tôi, máu chảy giàn giụa. Sự trơ trơ của tôi dường như
lung lay sự quyết tâm bắt tôi bỏ điện tử của ba. Bỗng ba đứng lặng người
rồi khóc tức tưởi, lần đầu tiên tôi thấy ba khóc, nước mắt tôi cũng tự
nhiên ứa theo. Một tháng nữa là kỳ thi đại học đến, tôi bị ba nhốt trong
phòng riêng như một tù nhân chính trị thực sự. Chứng kiến cảnh mẹ khóc
rất nhiều, tôi có thời gian suy ngẫm và nhìn lại mình, tôi hối lỗi và
quyết tâm học.
Chính nhờ sự quyết tâm và những lời dạy của ba, khuyên
ngăn của mẹ, tôi đã thi đỗ vào ĐH CNTT- ĐH Quốc gia TP HCM. Vào thành
phố, tôi ngủ quên trên chiến thắng, tự do không ai quản lý. Sự vô tâm,
ham chơi của tôi trỗi dậy, tôi học hành qua loa, lao vào nhậu nhẹt và
cày game điên cuồng từ những đồng tiền chắt chiu của ba mẹ.
Ngày
20/11 năm ba đại học, lúc tôi lên nhận huy chương vàng trong giải đấu
DOTA ở trường CNTT cũng là lúc tôi mới nhận thấy những cảnh trớ trêu.
Người ta ai cũng lên nhận học bổng, bằng khen, không thì giải bóng đá,
bóng chuyền, có mỗi nhóm tôi là lên nhận huy chương vì chơi game giỏi.
Trớ
trêu hơn khi tôi nhận được tin mẹ bị khuôn đá đập vào đầu, bác sĩ nói
bị chấn thương ở trán. Nhưng khám tổng quát thì phát hiện mẹ bị một khối
u sau lưng, còn bị viêm khớp cổ tay nặng, nếu tiếp tục bán đá có thể
mất khả năng lao động. Mẹ không muốn khám rõ khối u đó là ác hay lành
tính, mẹ sợ.
Ở cái tuổi 63, tóc ba đã bạc phơ, những căn bệnh tuổi
già và nghề nghiệp đã đeo bám ba. Gai cột sống khiến ba đau nhức dữ dội,
nhiều lần nai lưng ra cho tôm ăn khiến ba bị đột quỵ vì đau lưng không
thể đứng được nữa.
Thế nhưng, mẹ vẫn bán đá hàng ngày, công việc không
thể dừng lại vì nếu không bán thì sẽ mất bạn hàng, lấy tiền đâu mà sống.
Mẹ luôn nhắc nhở tôi phải ráng học để không phải khổ như ba mẹ, để thực
hiện ước mơ của con. Sau này ba mẹ ngã xuống rồi thì không thể nuôi con
mãi.
Nhưng tôi thì đang làm gì thế này? Được vinh danh vì chơi
điện tử sao? Tôi hận bản thân mình sao vô tâm, tàn nhẫn đến thế. “Ba mẹ
ơi, con biết mình có lỗi thật nhiều, nhưng con biết lỗi rồi ba mẹ à.
Quay đầu là bờ phải không ba mẹ? Con chỉ ước một điều thôi: hãy cho con
thời gian để sửa lỗi ba mẹ nhé. Ba mẹ hãy làm theo chỉ dẫn của bác sĩ,
ba mẹ phải ráng sống”.
Tôi trách ông trời sao lại oán ăm với tôi
đến thế, sao lại cho tôi là đứa út, để thời gian của tôi với ba mẹ thật
ngắn ngủi, để tôi trở thành đứa bất hiếu. 21 tuổi, giờ tôi đã biết ước
mơ thực sự. Tôi chỉ ước được chuộc lại lỗi lầm của mình, tôi phải bỏ
điện tử, phải quyết tâm học hành, phải là một kỹ sư CNTT đích thực.
Tôi
phải kiếm thật nhiều tiền, phải nên người. Tôi muốn ba mẹ được an
dưỡng, vui khỏe như những người bình thường khác. Hãy đợi con, ba mẹ
nhé. Tôi nhắm mắt lại để cho nước mắt chảy vào trong, tôi đang nghĩ về
một viễn cảnh thật gần.
Phan Tiến Thịnh